Bán kết lượt về Champions League 1998/99: Juventus 2-3 Man United

Bán kết Champions League 1999, Man United chạm trán Juventus, khi ấy đang là đội bóng mạnh nhất hành tinh. Lúc này đã là một đội bóng hàng đầu nước Anh, nhưng Man United vẫn chưa có "số má" gì ở Champions League. Họ bị đánh giá thấp hoàn toàn so với "Lão phu nhân", lúc ấy quy tụ một dàn cầu thủ cực kỳ hùng hậu với Zinedine Zidane, Edgar Davids, Didier Deschamps và Alessandro Del Piero.

Bán kết lượt về tại Turin, Man United bị dẫn trước 2 bàn chỉ sau 11 phút, nhưng rốt cục đã lội ngược dòng thắng lại 3-2 và giành quyền vào chơi trận chung kết. Đấy được xem là trận đấu hay nhất trong lịch sử Man United, và cũng là trận đấu hay nhất trong toàn bộ sự nghiệp của Roy Keane.

Hôm ấy, Keane tả xung hữu đột giữa hàng tiền vệ đặc nghẹt hảo thủ của đối phương. Và sau một pha phạm lỗi với Zidane, Keane bị thẻ vàng, rốt cục chỉ có thể xem trận chung kết với Bayern Munich từ khán đài vì án treo giò.

keane215415547380821557759704154155476008719053402575569c6f2a6cp.jpg
Hôm ấy, Keane đã gào thét với tất cả, với đối thủ, với trọng tài và với cả đồng đội. Jesper Blomqvist chuyền một đường bóng không tốt, lập tức phải đón nhận cơn thịnh nộ từ người thủ quân.

"Roy hét thẳng vào mặt tôi rất dữ dội", Blomqvist nói. "Anh ấy rất tức giận và bảo: tại cái đường chuyền chết tiệt của mày mà tao phải lỡ trận chung kết. Tôi nghĩ đến giờ anh ấy còn giận đấy. Mà đường chuyền của tôi không phải quá tệ đâu. Nhưng Roy luôn là như thế, không bao giờ là lỗi của anh ta cả. Roy cứ càm ràm việc này suốt nhiều tuần lễ, và việc ấy dần trở thành trò đùa cho cả đội trong phòng thay quần áo".

"Juventus là đội bóng mạnh nhất mà tôi từng chạm trán", Keane từng bộc bạch. Trận bán kết lượt đi đã kết thúc với tỷ số hòa 1-1. Đấy cũng là một cuộc ngược dòng. Antonio Conte đưa Juve vượt lên dẫn trước trong hiệp 1. Mãi đến tận những phút bù giờ, Ryan Giggs mới gỡ hòa 1-1. Và trận hòa ấy là tiền đề để Man United mơ mộng tại Turin.

photo115415551424211404852422b34ef4a2fcp.jpg
  

Gọi là mơ mộng, bởi vị thế của Man United ngày ấy thua xa Juve, đội đã vào chung kết suốt ba năm liên tiếp trước đó. Trên sân nhà, Juve mau chóng chứng tỏ vị thế cửa trên. Filippo Inzaghi nhanh chóng lập cú đúp. Nhưng Quỷ đỏ không hề run sợ. Keane và Dwight Yorke gỡ hòa ngay trong hiệp 1. Nếu tỷ số ấy giữ đến hết trận, Man United sẽ đi tiếp nhờ luật bàn thắng sân khách.

"Sir Alex rất bình tĩnh trong giờ nghỉ giữa hiệp", Andy Cole nói. "Ông ấy nói những câu y như rút từ sách ra và truyền cảm hứng dữ dội: Ghi một bàn nữa và chúng ta sẽ thắng trận này. Và ông ấy đã đúng. Trong hiệp 2 chúng tôi đã hoàn toàn lấn lướt họ, dồn ép họ, tấn công họ".

Chính Andy Cole là người ghi bàn ấn định tỷ số 3-2, khoảng 5 phút trước khi hết giờ. 5.000 CĐV Man United đến Turin hôm ấy là những người rất may mắn, vì họ đã được xem trận đấu nâng tầm CLB.

photo115415551596868500016292497c359a1cp.jpg
Khi nhớ lại những gì Ferguson đã nói với các học trò của mình, Blomqvist chỉ có thể dùng từ bậc thầy. Nhìn dàn hảo thủ của Juve, ai mà không ngán ngại. Nhưng Ferguson, không biết vì quá tin vào các học trò, hay cố dùng tuyệt chiêu tâm lý, đã hạ thấp đối thủ.

Blomqvist nói: "Juve mạnh đó, nhưng cầu thủ của họ sao bằng mình được. Zidane cũng hay, nhưng gần 30 rồi, qua thời đỉnh cao rồi". Nicky Butt nói: "Tất nhiên là Zidane chưa qua đỉnh cao. Anh ấy đi bóng như dính keo trong chân. Tôi xoạc bóng mà có cảm giác là anh ấy vẫn có thể thoát qua và đi tiếp".

455050442883627586793528927501558128574464n15415552400934227859231541555250422783938246d0bf89689ccp.jpg
Nhưng may sao hôm ấy, Zidane không phải là cầu thủ hay nhất trên sân. Butt nói tiếp: "

Keane đã chơi một trận cầu đúng nghĩa để đời. Anh ấy bị phạt thẻ vàng và biết mình sẽ không thể đá trận chung kết. Thế là còn bao nhiêu, Keane dốc ra chơi hết".

Bây giờ, Man United rất cần một tiền vệ cỡ như Keane, để có thể nâng tầm đội bóng như ngày trước. Nhưng có lẽ sẽ rất khó, bởi Paul Pogba là một kiểu tài hoa rất khác. Và cuộc đối đầu đêm nay chỉ là một dịp để ôn lại hoài niệm dấu yêu mà thôi.

Theo SohaNews