Ngoại Hạng Anh

376
Sturridge: Gã cô đơn không thích ai gọi tên mình
Sturridge: Gã cô đơn không thích ai gọi tên mình

Sturridge: Gã cô đơn không thích ai gọi tên mình

Muốn hiểu cảm giác cô đơn dù đang đứng giữa hàng vạn người là như thế nào, hãy nghe bài hát Daniel của Elton John hoặc hỏi Daniel Sturridge.

Năm 1973, Elton John cho ra một album có cái tên dài ngoằng và nghe khá kỳ quặc là "Đừng bắn tôi. Tôi chỉ là người đánh dương cầm". Trong album được đánh giá 4 sao bởi cơ sở dữ liệu âm nhạc AllMusic, ca khúc Daniel được thính giả đón nhận nồng nhiệt nhất.

Hàng triệu người trên khắp thế giới đã thuộc lòng giai điệu và ca từ của Daniel, nhưng tất cả đều hiểu nhầm thông điệp mà người viết lời Bernie Taupin gửi gắm trong đó. Nghe Daniel, thính giả tưởng tượng ra cảnh chia tay của 2 anh em trai. Người anh đáp chuyến bay tới Tây Ban Nha, còn người em đứng dưới nhìn theo với ngổn ngang cảm xúc.

Thực tế thì Daniel không nói về tình anh em. Bài hát mô tả cảm giác cô đơn và trống rỗng của một thanh niên Texas trở về từ cuộc chiến tranh tại Việt Nam. Cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, thanh niên ấy quyết định rời quê nhà để tới Tây Ban Nha tìm kiếm cuộc đời mới.

Chỉ vì Elton John yêu cầu Bernie Taupin cắt bỏ đoạn cuối trước khi thu âm, nội dung Daniel mới "lạc trôi" xa tít như thế. Nhưng sự hiểu nhầm không làm người nghe bớt yêu Daniel, ca khúc từng xếp thứ 4 tại Anh, thứ nhất tại Canada và Mỹ.

Điệu ăn mừng quen thuộc của Daniel Sturridge.

Ngược lại, dù hiểu rất rõ Daniel Sturridge, CĐV Liverpool sẽ chẳng bao giờ thực sự yêu mến tiền đạo này. Người Liverpool lạnh lùng với Sturridge không phải vì gã Daniel này nghỉ thi đấu quá nhiều vì chấn thương. Ở trận gặp Bayern Munich mới đây, anh lại bị đau sau khi ghi 1 bàn thắng du dương tựa khúc hát của Elton John.

Người Liverpool không yêu không phải vì tiền đạo 27 tuổi ít khi ghi được những bàn thắng đẹp như pha bấm bóng qua đầu thủ thành của Bayern tại Audi Cup. Trong 4 năm khoác áo Liverpool, cầu thủ sinh năm 1989 đã có rất nhiều những tình huống thăng hoa tương tự.

Vậy tại sao người Liverpool lại không đối xử với anh theo cách mà họ đã thể hiện khi Lucas Leiva rời đi? Câu trả lời nằm ngay đấy, rất dễ thấy. Trong khi Lucas luôn quan tâm đến thái độ của các CĐV như một Scouser thực thụ, Sturridge lại thờ ơ với tất cả như Daniel của vùng Texas.

Khi Liverpool đánh bại Burton Albion tại FA Cup hồi tháng Tám năm ngoái với cú đúp của Sturridge, các CĐV Liverpool có mặt trên sân Pirelli đã gọi tên Daniel to hơn thường lệ. Chắc chắn là cầu thủ 27 tuổi nghe thấy hết, nhưng không ngước mắt lên khán đài lấy một lần.

Sự quan tâm của các CĐV không tác động gì đến Sturridge. Ở trên sân, thứ duy nhất tiền đạo này muốn nghe chính là tiếng trái bóng từ chân anh lăn vào lưới đối thủ. Rồi sau đó là màn dang tay ăn mừng như một chiếc phi cơ đang cất cánh rời bỏ đám đông hỗn loạn phía dưới.

Sturridge không có sự gắn kết với NHM giống như Lucas hay nhiều cầu thủ Liverpool khác. Cựu tiền đạo của Man City và Chelsea cũng chẳng phiền lòng nếu khán giả trên sân Anfield gọi tên Divock Origi và Danny Ings nhiều hơn tên mình. Đơn giản bởi, anh đã quen làm mọi thứ với cái đầu lạnh từ rất lâu rồi.

Daniel Sturridge cô đơn ngay chính tại Liverpool.

Nếu Daniel của Bernie Taupin bị ảnh hưởng nặng nề bởi ký ức về một cuộc chiến tàn khốc, thì Daniel của một gia đình gốc Jamaica sống tại Birmingham cũng bị tác động không nhỏ bởi những tệ nạn thường xuyên xảy ra ngay trước mắt.

"Cứ ra khỏi nhà là tôi lại thấy những tay hàng xóm giấu ma túy trong cạp quần, lượn lờ trên phố tìm khách. Suốt thời thơ ấu, tôi đã gặp đủ loại tội phạm và tính cách khác nhau. Để tồn tại, bạn phải học cách tránh xa những rắc rối và tiết chế cảm xúc của mình", Sturridge hồi tưởng về quãng đời trước khi chuyến sang Coventry City từ lò đào tạo trẻ của Aston Villa.

Không ai biết liệu Daniel vùng Texas có tìm thấy bình yên ở Tây Ban Nha. Còn với Daniel Sturridge, anh vẫn chưa cảm thấy bớt cô đơn dù hàng ngày đều đắm mình trong giai điệu da diết của bài "You'll never walk alone".

Theo SohaNews

  • 22/05
60% Complete (warning)