Khi Ronaldo bị trọng tài Brych đuổi khỏi sân ở Champions League, anh tức đến phát khóc và ngồi bệt xuống sân như đứa trẻ vừa bị cướp mất điều gì đó quan trọng. Thông thường, nếu không bị chấn thương nằm sân, CR7 phải tự đứng dậy và đi vào đường hầm.

Tuy nhiên, điều này không xuất hiện ở Juventus. Lần lượt Bernardeschi, Bonucci, Chiellini, Pjanic... tiến lại gần, nâng Ronaldo đứng dậy và động viên, dìu anh ra gần đường biên. Những giọt nước mắt cay đắng của CR7 vẫn lăn trên má cho đến khi HLV Allegri tiến lại và an ủi cậu học trò nhạy cảm của mình.

Ngày còn ở Real Madrid hay xa hơn là Man United, Ronaldo vẫn điệu đà, vẫn biết “làm nũng” và thi thoảng “khóc nhè” nhưng cái anh nhận được từ các đồng đội không giống những gì vừa diễn ra trong màu áo “Bà đầm già”. Ai cũng biết khi Ronaldo đến sân Juventus Arena, anh sẽ là ngôi sao số 1, hưởng lương cao nhất và được đãi ngộ tối đa. Nhưng không vì thế mà các ngôi sao còn lại cảm thấy ghen tị và xa lánh CR7 dù anh mới chỉ “chân ướt, chân ráo” tới Italia.

Đó là những gì người hâm mộ thấy trên sân cỏ, bên ngoài đường pitch, trong các buổi tập, bầu không khí ấm cúng luôn xuất hiện bất cứ khoảnh khắc nào giữa Ronaldo và các đồng đội. Trước lúc cựu tiền đạo Real khoác lên mình chiếc áo của Juve, Dybala là số 1 tại nơi này. Tiền đạo người Argentina được bố trí đá bất cứ chỗ nào anh muốn, được coi là ngôi sao số 1 và tất nhiên lương cũng cao nhất trong số các cầu thủ.

Ronaldo đến, Dybala lập tức khen người đàn anh mới của mình là số 1 thế giới (thay vì Messi, đồng đội ở ĐTQG). Trong mỗi buổi tập, những khoảnh khắc CR7 và người đàn em tập riêng với nhau không thể lọt qua ống kính của các tay săn ảnh. Ronaldo ném bóng để Dybala bắt volley hay ở chiều ngược lại, ngôi sao Nam Mỹ giúp Ronaldo tập các bài phản xạ... Nụ cười luôn là thứ thường trực trên môi cả hai và sau mỗi giờ tập luyện như thế, Ronaldo luôn kéo các đồng đội mới đến trước ống kính để thi nhau tạo dáng. Không áp lực hay căng thẳng, mỗi buổi tập của Juve đều tràn ngập tiếng cười.

CR7 muốn có nhà trên đồi để yên tĩnh, Juve chiều anh ngay lập tức. Thậm chí, CLB thành phố Turin còn xây một con đường riêng cho CR7 để anh có thể di chuyển dễ dàng hơn từ nhà đến sân tập. Mọi yêu cầu, dù là nhỏ nhất của Ronaldo đều được đáp ứng, thậm chí không cần anh phải nói ra. Đó không hẳn là các yêu sách, đó là sự chân tình mà “Bà đầm già” gửi tới ngôi sao 33 tuổi. Họ chấp nhận phá quỹ lương, làm những điều chưa bao giờ có tiền lệ chỉ để Ronaldo cảm thấy hạnh phúc trong màu áo mới.

Và cuối cùng, để coi một CLB là tổ ấm, Ronaldo hãy lấy cảm xúc của các CĐV làm thước đo. Ban lãnh đạo, đồng đội, HLV chỉ là số ít trong hàng triệu trái tim yêu Juve nên không thể lấy hành động của họ để khẳng định hoàn toàn. Mỗi lần Ronaldo bước ra sân, những lá cờ in số 7 trên nền trắng đen bay phất phới trên các khán đài Juventus Arena. Bầu không khí như thể anh vừa lập được chiến tích và đang tham gia buổi lễ mừng công ở sân nhà.

Ronaldo ghi bàn, BLV trên sân hô “Cristiano”, hàng vạn CĐV hô “Ronaldo” vang dội. Những đứa trẻ cũng nhảy lên, vung tay ăn mừng kiêu hãnh, hệt cái cách mà thần tượng của chúng vẫn hay làm. Mỗi trận đấu, dù đá với các đối thủ yếu như Sassuolo, sân Juventus Arena luôn tràn ngập bầu không khí hào hùng tựa một trận chung kết UEFA Champions League. CR7 đều mỉm cười tự hào khi nhìn lên các khán đài sôi động như thế. Đó cũng là tình cảm, sự tin yêu của hàng triệu CĐV Juve dành cho người mà trước đó vẫn luôn xé lưới họ ở các ngưỡng cửa vinh quang.

Serie A mới khai màn chưa lâu, Champions League còn chưa đi được một nửa chặng đường vòng bảng. Còn quá sớm để nói về thành công của CR7 trong mùa đầu tiên đá cho Juventus. Thế nhưng khi đã được tin tưởng và khiến hàng triệu người yêu “Bà đầm già” tự hào, Ronaldo chẳng còn lý do gì để từ chối cống hiến hết mình cho ngôi nhà mới.